36phophuong.vn     
Trang chủ
Xa lộ thông tin
Cuộc sống
 Ngày nay
 Ký ức
 Tổ ấm-Lối sống
Thăng Long-Hà Nội
Phố Hà Nội
Nét văn hóa
Những giá trị bảo tồn
Cải tạo, tu bổ, bảo tồn
Quy hoạch - Đô thị
Địa ốc-phong thủy
Diễn đàn
Người đẹp
Thời trang
Du lịch
Thể thao-Sức khỏe
Ẩm thực
thư giãn
Mỹ thuật
Âm nhạc
Trang ảnh xưa
Góc chụp ảnh
Trang chủ > Cuộc sống > Ký ức >
  Tàu Điện Hà Nội Có Từ Bao Giờ Tàu Điện Hà Nội Có Từ Bao Giờ , 36phophuong.vn
 
Tàu Điện Hà Nội Có Từ Bao Giờ

 Tàu điện Hà Nội giờ không còn nữa nhưng những ai đã từng đi tàu điện từng sống dưới thời tàu điện thì sẽ mãi không quên tiếng leng keng đó, dường như nó đã ăn sâu vào tiềm thức những ai một thời đã sinh sống ở Hà Nội. 

 

 

 

 

 

 


Nhưng chúng ta thế hệ trẻ của HN, có người khi sinh ra thì tàu điện đã không còn hoạt động, có người được đi tàu điện một hai lần trước khi tàu điện đi vào hoài niệm của người dân thủ đô. Chúng ta vẫn chưa hiểu rõ tàu điện bắt nguồn như thế nào vào thời gian nào. 

 

 

XE ĐIỆN (TÀU ĐIỆN) MỘT THỜI CỦA HÀ NỘI 


Tàu điện Hà Nội thế mà đã đi vào thơ ca. Thi sĩ của Thành Nam là Kim Ngọc Diệu trong bài “Nhớ” nổi tiếng của anh, có nỗi niềm hoài niệm tiếng tàu điện Hà Nội: 

Những ước mơ, những đêm ta thầm nhắc 
Ta lại về, hạnh phúc bừng lên 
Những dãy nhà cao chấp chới ánh đèn 
Tiếng tàu điện leng keng gọi khách 

Còn Lê Duy Phương, người con trai Hà Nội thì nhớ da diết tiếng leng keng đó, viết hẳn một bài thơ có nhan đề “Nhớ tàu điện”: 

Bến tàu điện trước cổng trường tôi 
Năm xu lên Cửa Nam một vé 
Nhớ một thời tàu điện với sinh viên 
Quen thuộc quá tiếng leng keng mời gọi 

Tiếng chuông tàu điện dường như đã ăn sâu vào tiềm thức những ai một thời đã sinh sống ở Hà Nội, cho tới trước năm 1992 là năm tàu điện ngừng hoạt động. 

Da diết như vậy vì tiếng leng keng đó là một phần trong miền nhớ của người kinh kỳ - cũng như những tiếng rao đêm - gợi lên những kỷ niệm một thời ngược xuôi phố phường với bao buồn vui lẫn lộn. 

Da diết như vậy là vì tàu điện đã được hiện diện ở Hà Nội ngót nghét một thế kỷ. Một thế kỷ ít ra là trải qua bốn thế hệ - Biết bao lớp người đã dùng tàu điện làm phương tiện đi lại, không chỉ những cặp tình nhân, không chỉ người ở nội thành mà cả bà con ngoại thành ven đô. Họ nhờ tàu điện mà chuyển vận vào nội thành cơ man nào lương thực, thực phẩm vừa nhanh vừa đỡ mệt mỏi. Sự thật này cánh tư bản Pháp rất hiểu, như trên một số báo Eveil économique (Thức tỉnh kinh tế) ra ngày 27/1/1929 một tư bản Pháp trong đề xuất nối đường tàu điện vào giữa thị xã Hà Đông đã khuyến nghị bọn cầm quyền thực dân: “Trước đây, người nông dân An Nam (!) thích đi bộ 2 km hơn là phải bỏ hơn một xu. Bây giờ khác rồi, họ biết hưởng thụ hơn, họ sẵn sàng bỏ ra hai xu để khỏi phải đi bộ một hai nghìn mét”. 

Như vậy tàu điện là một nguồn lợi đối với tư bản Pháp. Tại sao lại là tư bản Pháp? Vì Công ty tàu điện là của họ! Nguồn gốc như sau: 

Tháng 5/1890, Công ty Điện địa Đông Dương xin phép chính quyền thực dân thành lập một cơ sở khai thác giao thông bằng tàu điện gọi là “Nhà máy xe điện” thuộc vào Công ty này (tên Pháp là Usine de la Société des tramways électriques de L’ Indochine). Nhà máy đó đặt ở đầu làng Thuỵ Khuê nên dân Hà Nội ngày ấy gọi là “Nhà máy tàu điện Thuỵ Khuê”. 

Ngày 13 tháng 9 năm 1900 chạy thử tuyến đường đầu tiên Bờ Hồ - Thuỵ Khuê. Chợ Đồng Xuân đông hẳn lên và suốt ngày nhộn nhịp. “Nhà tàu” hái ra tiền, khối lợi nhuận. 

Do vậy sang năm 1901 có thêm đường Bờ Hồ - Thái Hà ấp, khánh thành ngày 10/11/1901, lúc đó đường tàu chạy dọc Hàng Bông sang Cửa Nam, theo đường Sinh Từ (nay là Nguyễn Khuyến) rẽ sang trước mặt Văn Miếu rồi ra đường Hàng Bột (nay là Tôn Đức Thắng). 

Hai năm sau mới bỏ đoạn Cửa Nam – Sinh Từ - Văn Miếu mà cho tàu chạy theo phố Hàng Đẫy (nay là Nguyễn Thái Học) tới lưng Văn Miếu thì rẽ sang Hàng Bột. 

Năm 1906 làm đường Bờ Hồ - Chợ Mơ, khánh thành ngày 18/12/1906. Ít năm sau, kéo dài đường Bờ Hồ - Thuỵ Khuê lên tận Chợ Bưởi. 

Năm 1915 đường Bờ Hồ - Thái Hà ấp được kéo vào thị xã Hà Đông nhưng phải dừng ở bên này Cầu Đơ vì cây cầu này yếu, không chịu được tải trọng của tàu. Do vậy mà năm 1929 mới có một anh tư bản đề xuất làm cầu Đơ mới để đưa tàu điện vào giữa thị xã (nhưng rút cục vẫn không thực hiện được). 

Trong năm 1929 đó có thêm được tuyến Yên Phụ - ngã Tư Đồng Lầm (nay là ngã tư Đại Cồ Việt – Lê Duẩn) để rồi mãi tới tháng 5 năm 1943 mới nối xuống trước cửa nhà thương Vọng (nay là bệnh viện Bạch Mai). 

Như vậy là tới năm 1929, từ ga Trung tâm Bờ Hồ (Ga Tàu điện Bờ Hồ nay là ngôi nhà “Hàm cá mập”) toả ra 6 ngã: Lên Yên Phụ, lên chợ Bưởi, sang Cầu Giấy, vào Hà Đông, xuống chợ Mơ và Vọng, tức cũng là toả ra 6 cửa ô nối nông thôn với nội thành. 

Tàu điện Hà Nội tồn tại trên chín thập kỷ. Tiếng chuông leng keng của nó tạo nên một nét riêng biệt của thành phố, đi vào tâm thức nhiều người dân Hà Nội nên đã bật ra thành lời thơ như đã nêu ở trên. Do vậy, ai đi xa, khi nhớ về Hà Nội đều phải nhắc đến nó như một cái gì đó rất đặc trưng, không bao giờ phai nhạt trong ký ức. 

Thời Pháp thuộc mỗi đoàn tàu có hai hoặc ba toa, ở toa đầu có chia ra hai hạng vé: hạng nhất, hạng nhì. Hạng nhất có ghế đệm, ngồi ngang nhìn thẳng; hạng nhì ngồi dọc ghế cứng. Hàng hoá chất ở dưới ghế, thúng mủng quang gánh móc ở bên ngoài toa cuối. 

Thế rồi đến ngày “Hà Nội cháy khói lửa ngập trời”, những ngày tháng Chạp năm 1946, các toa tàu điện trở thành chướng ngại vật rất có hiệu quả ngăn chặn bước đi của các đoàn xe cơ giới của thực dân gây chiến trên các nẻo đường phố phường. 

Sau ngày giải phóng Thủ đô 1954, ta tiếp quản Nhà máy tàu điện. Các đoàn tàu được xoá bỏ cách phân chia thứ hạng và dần dần chữ tàu điện được gọi là xe điện. Xe điện phục vụ nhân dân khá đắc lực trong mấy chục năm ròng, nhất là thời gian sơ tán chống Mỹ. 

Sau đến đầu thập kỷ 90 (*) của thế kỷ trước, dường như là do yêu cầu thông thoáng đường phố hoặc văn minh hoá thành phố các tuyến xe điện lần lượt ngừng hoạt động. Đường ray bóc đi, cùng đầu máy, toa xe hẳn là dồn về kho nhà máy. Mười mấy năm qua, những ai đã từng đi tàu điện vẫn cứ thấy văng vẳng bên tai tiếng leng keng náo nức một thời. 

(Nguồn tin: VOV News) 

  Bình luận của bạn
(*) Họ tên:  
(*) Email:  
(*) Tiêu đề:  
(*) Nội dung:  
Mã: 

Nội dung các bình luận
 

  Các Tin khác
  + Tần số năng lượng của mỗi chúng ta: Bí mật hạnh phúc và trường thọ (04/12/2018)
  + 4 phẩm chất của người đàn ông có bản sự, có tu dưỡng (04/12/2018)
  + Ngoại tình và nước ngọt (01/12/2018)
  + “Tình yêu của bố” (16/11/2018)
  + "Hạnh phúc là gì ư? (12/11/2018)
  + Trào lưu mới của các mẹ: “Phụ nữ là phải đẹp, ngay cả khi vào bếp!” (13/10/2018)
  + Bóng cười: Không thể nghiện, hết "sằng sặc" sẽ trở lại bình thường? (10/10/2018)
  + Phụ nữ mê mệt đàn ông vì 5 điều này (07/10/2018)
  + Khi người đàn bà trắc nết mê trai (07/10/2018)
  + Mối quan hệ mập mờ (03/10/2018)
 
 
Trang chủ Nội quy Liên hệ Lên đầu trang  
Xa lộ thông tin    Cuộc sống    Thăng Long-Hà Nội    Phố Hà Nội    Nét văn hóa    Những giá trị bảo tồn    Cải tạo, tu bổ, bảo tồn    Quy hoạch - Đô thị    Địa ốc-phong thủy    Diễn đàn    Người đẹp    Thời trang    Du lịch    Thể thao-Sức khỏe    Ẩm thực    thư giãn    Mỹ thuật    Âm nhạc    Trang ảnh xưa    Góc chụp ảnh   

vietarch-kiến trúc sáng tạo